Phân và phẩm



♪ Ừ… đời đàn ông, ai rồi cũng phải trả một món nợ...

Nợ tổ tiên.

Nợ dòng máu đã cháy trong gân mình từ nghìn năm trước. ♪



Hôm qua bốc phân, vai trật khớp, máu rịn,

Bác tài đi viện, còn tao tự kéo lại xương.

Không vì oai — chỉ vì nhớ lời ông nội dạy:

“Đàn ông không sợ đau, chỉ sợ quên dòng mình từ đâu.”



Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống đất,

là hương trầm gửi cho tiền nhân.

Mỗi vết sẹo trên da thịt,

là ấn tín của huyết thống chiến thần.



♪ HUYẾT NỢ THỐNG!

Trả bằng máu, bằng mồ hôi, bằng nụ cười đểu của ta!

HUYẾT NỢ THỐNG!

Sống cho danh dự, không cho đám đông tung hô!

Tổ tiên nhìn xuống — đất rung,

Long Trọc cười ngẩng đầu giữa bùn! ♪



Ê... mày tưởng bốc phân là nhục hả?

Không đâu.

Nhục là quên mất mày mang dòng máu của chiến binh.

Còn khi vai trật mà vẫn cười —

đó là đỉnh cao của tự do.



Trả đi, cho tổ tiên mỉm cười trong gió!

HUYẾT NỢ THỐNG!

Một đời này – tao sống cho ngàn đời sau! ♪



“Ừ… nợ thì phải trả.

Còn sống – còn chiến.”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến