Anh yêu Công lý như yêu bình minh

 




Anh biết… cái cảm giác mạo hiểm,

nó dạy mình nhiều thứ —
chịu được cô đơn,
chịu được đói,
chịu được nghèo.

Nó dạy mình biết đo rủi ro,
biết khi nào nên liều,
và khi nào phải dừng lại.

Mỗi lần tim đập loạn trước một cú nhảy, một trick điên rồ,
là lúc anh ký với tử thần một bản hợp đồng ngắn hạn —
trả giá bằng máu, bằng mồ hôi,
và đôi khi… là tổn thương.

Nhưng đổi lại…
là cảm giác “phê” —
cái khoảnh khắc biết rằng mình vẫn còn sống.

Không phải sống sót đâu,
mà là đang sống thật sự.

Mạo hiểm không dành cho kẻ thích an toàn,
mà dành cho những người muốn hiểu…
họ là ai,
khi đứng giữa ranh giới của sống và chết.


Đêm trôi, khói thuốc tan.
Anh thấy thấp thoáng hình ảnh Tùng —
nhưng có gì đó… sai.

Một người mê mạo hiểm
không thể tự nhiên trở thành kẻ ra tay
với một màn “chuyên nghiệp” đến lạnh người.

Khẩu súng, vỏ đạn,
như thể bước ra từ một binh xưởng,
chứ không phải từ tay một kẻ đơn độc.

Nếu Tùng thật sự chỉ là con rối —
thì ai đang kéo dây?
Ai cần một vở kịch hoàn hảo
để che giấu bàn tay thật?

Ai được lời khi ba người biến mất?
Ai đang rửa nỗi đau đó
bằng dòng tiền chảy như một con sông đục?

Là một kẻ độc hành…
hay cả một ê-kíp đứng sau màn đêm?

Anh sống bằng trực giác của người từng trải —
người từng nhiều lần đứng sát mép vực,
và hiểu rằng…
công lý không nằm trong tiếng vỗ tay,
mà trong ánh sáng.

Anh yêu Công lý như yêu bình minh,
và anh ghét những tấm huy chương giả…
như ghét chính sự im lặng của bóng tối,
khi nó che giấu sự thật.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến