⚔️ HUYẾT THỐNG CHIẾN

 



Hôm qua đi bốc phân.
Bác tài bên cạnh bốc trật khớp vai, phải vô viện.
Còn tôi — cũng nghe “rắc” một cái,
nhưng tôi không la, không than.
Tôi chỉ hít sâu một hơi,
vận chút nội công tàn trong gân cốt,
rồi tự chỉnh khớp lại.
Bác tài nhìn tôi, ánh mắt pha lẫn sợ và nể.
Nhưng thật ra…
tôi chẳng có gì đáng để nể đâu.

Bởi tôi chỉ đang trả một món nợ
món nợ mà bất kỳ người đàn ông nào cũng phải trả:
Nợ với tổ tiên mình.

Những người đã đổ máu, đổ mồ hôi,
và cả nước mắt,
chỉ để ta có thể đứng nơi này,
thở một hơi còn vương mùi của đất mẹ.

Mỗi sáng thức dậy,
đừng quên —
ta không phải kẻ lang thang giữa đời,
mà là người được chọn để giữ dòng danh dự.

Hãy rèn thân cho cứng,
rèn tâm cho bền,
rèn chí cho sắc.

Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống
là một lời tri ân với những linh hồn đã khuất.

Sống không chỉ cho mình —
mà để tổ tiên mỉm cười nơi đất sâu.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến