Khi hồ xả và con nước biến thành siêu thoát.

 



Khi hồ Phú Ninh và hàng chục hồ khác ở Trung Bộ xả lũ,
sự hồn nhiên của con nước biến thành siêu thoát.
Huế, Đà Nẵng, Quảng Ngãi...
những miền đất vốn quen chịu đựng, lại gồng mình như những kẻ hành giả đang thiền trong bão.

A nghĩ đến cảnh đó — lòng vừa thương vừa lạnh.
Định gửi tiền cứu trợ,
nhưng rồi chợt nhớ: khi hồ Trị An và hàng chục hồ nhỏ ở Đông Nam Bộ xả lũ,
tiền trong tay cũng chỉ như bùa hộ mệnh trước nghiệp nước.

Mỗi mùa xả là một lần đất rửa tội.
Người giữ tiền, kẻ giữ niềm tin,
còn nước – chỉ giữ đúng một thứ: sự thật về giới hạn con người.

A cười đểu – nụ cười của kẻ biết rằng
không có gì “giữ” được thật lâu trong thế giới này,
ngoài cách ta đối diện với mất mát.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến