Kẻ ngủ gối đầu trên lưỡi đao
Đàng trong năm 1730 dưới thời nhà Nguyễn Phúc Khoát. Gió rừng hun hút thổi qua mái rách. Tiếng côn trùng rả rích như những linh hồn chưa siêu thoát.
Ta là Long Trọc.
Một gã giang hồ không tên không tuổi.
Đầu trọc không phải vì tu hành,
mà vì thiên hạ đã cạo sạch niềm tin trong ta rồi.
Dao nằm dưới đầu.
Giấc ngủ treo lơ lửng trên ranh giới giữa thở và tắt thở.
Người ta gọi ta điên.
Nhưng kẻ tỉnh táo mới biết:
Giang hồ này điên trước ta.
Có kẻ từng bảo:
“Bỏ đao xuống đi, anh hùng sẽ không còn lạc lối.”
Ta cười.
Đêm dài quá.
Không có đao… ta không ngủ nổi.
Đao dưới đầu để nhắc ta nhớ:
Hễ mềm lòng một chút thôi…
là đầu lìa khỏi xác.
Ngày xưa ta cũng từng có mơ ước:
Xây một căn lều bên bờ suối,
trồng vài luống rau,
ôm một người mà ta thương…
Nhưng rồi loạn lạc xé nát những điều hiền lành đó.
Ta gối dao từ ngày mất quê hương.
Ngủ trên thép lạnh còn đỡ đau hơn ngủ trên kỷ niệm.
Người trong thiên hạ sợ chết.
Còn ta sợ một thứ khác:
Sống mà không còn biết mình sống vì ai.
Đao cứu ta khỏi chết oan.
Nhưng nó cũng cấm ta được yếu đuối.
Ta hành hiệp vì những kẻ không thể tự bảo vệ.
Không phải anh hùng…
chỉ là thằng không chịu đứng nhìn bất công.
Trời gần sáng rồi…
dao dưới đầu ấm dần lên theo thân nhiệt ta.
Không biết hôm nay đao sẽ uống máu ta
hay máu kẻ khác nữa.
Giang hồ này đâu có để ai yên.
Muốn sống tử tế – phải ác với cái ác trước.
Nếu mai ta gục xuống…
mong người đời nhớ đúng một điều thôi:
Long Trọc không phải kẻ tốt,
nhưng là kẻ chưa từng bỏ rơi người tốt.










Nhận xét
Đăng nhận xét