Đêm cuối cùng của người lính Đàng Trong

 


Súng nổ.

Khói hỏa mai dày đặc, cay xè mắt, nhưng tay ta vẫn giữ chặt báng gỗ.
Ta vừa chạy vừa bắn, tiếng đạn rít qua đầu nghe như ma hú. Nước sông bắn lên lạnh buốt, mùi lưu huỳnh trộn cùng mùi bùn tanh và mồ hôi.

Lưng ta đeo kiếm, bên hông quấn cung. Hết thuốc, ta rút cung; hết tên, ta rút kiếm.
Mỗi lần nhả dây, tên lao đi vút như tiếng thở cuối của đất này – thô mà gan lì.
Trên boong tàu Borri, lửa sáng như một con thú bị thương. Ta thấy rõ bóng bọn chúng – cao lớn, áo giáp sáng, nhưng mắt lại đầy sợ.

Khi ta đứng trơ giữa khói, chờ chúng cập bến để tay đôi, thì con tàu kia quay đầu.
Cánh buồm trắng dần xa, chỉ còn lại khói và nước.
Ta bật cười. Tiếng cười vang khan, trộn cùng tiếng sóng, nghe như một lời chửi vào gió.

Người Đàng Trong không nhiều chữ, nhưng biết ngẩng đầu.
Chúng ta không thắng bằng thép, mà thắng bằng ý chí — thứ không gỉ.
Đêm ấy, ta biết: đất nước này rồi sẽ gặp nhiều kẻ đến và đi. Nhưng mỗi viên đạn, mỗi mũi tên, mỗi giọt mồ hôi ta đổ xuống, đều ghi lại một điều: người Việt biết chiến, và biết giữ lấy lòng tự trọng.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến