Tro tàn hun đúc thân kim cốt,

 



Tôi đã trưởng thành trong đau khổ.

Tôi đứng lên từ một đống tro tàn nguội lạnh.
Như một bông hoa nở giữa sa mạc khô cằn,
như một thanh kiếm được rèn trong lửa đỏ.

Tôi có ngày hôm nay, không chỉ vì may mắn.
Mà còn vì một ý chí không chịu khuất phục,
một niềm kiêu hãnh đủ mạnh để bão giông cũng không thể lay chuyển.

Thấy tôi cười... đừng vội nghĩ tôi vui.
Thấy tôi khóc... đừng vội nghĩ tôi buồn.
Có những nụ cười là để che giấu vết thương.
Có những giọt nước mắt là để tiễn biệt quá khứ.

Điều duy nhất không đổi...
là cái đầu của tôi vẫn tỉnh táo.
Bình tĩnh khi người khác hoảng loạn.
Kiên định khi người khác bỏ cuộc.

Và chỉ cúi đầu... trước lương tâm của chính mình.

Tro tàn hun đúc thân kim cốt,

Sa mạc khai hoa, chí ngút ngàn.
Cười khó đo lòng, rơi lệ vẫn tỉnh,
Kiêu hùng một bước, chấn giang san.


Đứng dậy từ tro — hồn không diệt,
Nở giữa sa mạc — chí càng cao.
Mặc ai cười khóc mà phán xét,
Kiếm chỉ trời xanh — ngạo anh hào.


Tro tàn chẳng diệt hồn kim cốt,
Sa mạc còn khai một đóa vàng.
Cười khó biết tâm, rơi lệ vẫn tỉnh,
Một kiếm kinh thiên, động giang san. ⚔️

"Ta đã trưởng thành từ trong đau khổ...
Ta đứng dậy từ đống tro tàn nguội lạnh...
Như phượng hoàng tái sinh giữa cõi Niết Bàn...
Kẻ không khuất phục số phận... mới viết được vận mệnh của chính mình."

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến