50 NĂM – HÀNH TRÌNH ODYSSEY



Năm mươi năm.

Đặt tay lên từng vết sẹo trên thân thể, tôi mới hiểu... có những thứ không phải do gươm giáo để lại, mà do năm tháng khắc vào.

Từ thuở còn rất nhỏ, tôi đã là kẻ lên đường.

Đi qua những miền đất lạ.
Đi qua những mùa mưa nắng.
Đi qua những con người chỉ gặp một lần rồi mất hút giữa biển đời.

Lớn lên...

Tưởng rằng sẽ có một ngày dừng chân.

Nhưng đời lại mỉm cười.

Thêm một chuyến đi.
Thêm một cuộc chia ly.
Thêm một lần bắt đầu từ con số không.

Người ta thường nói:

"Đi thật xa để trở về."

Còn tôi...

Đi thật xa mới biết...

Điều khó nhất không phải là bôn ba.

Mà là...

Không còn nơi để trở về.

Ngôi nhà từng có...
đã chỉ còn trong ký ức.

Con đường ngày xưa...
đã đổi khác.

Những người từng gọi là gia đình...
cũng dần trở thành những cái tên nằm yên trong ký niệm.

Có những đêm rất khuya...

Tôi mở những trang bản thảo còn viết dở.

Mực đã nhòe.

Giấy đã úa.

Nhưng mỗi dòng chữ đều là một phần linh hồn còn sót lại của chính mình.

Tôi chợt hiểu...

Quá khứ không còn nằm trong căn nhà cũ.

Nó nằm trong từng trang giấy mình chưa nỡ khép lại.

Năm mươi năm nhìn lại...

Đó không phải là câu chuyện của thành công hay thất bại.

Mà là hành trình học cách tồn tại.

Nhân sinh dạy tôi cách sinh tồn.

Nghịch cảnh dạy tôi cách đứng dậy.

Kiếp nạn dạy tôi thế nào là trùng sinh.

Mỗi lần tưởng như đã kết thúc...

Lại là một lần được sinh ra thêm một lần nữa.

Tôi không còn oán trách số phận.

Bởi chính duyên phận đã đưa những con người kỳ lạ bước vào đời tôi.

Có người chỉ đi cùng một đoạn đường.

Có người chỉ để lại một câu nói.

Có người chỉ là một lá thư.

Nhưng tất cả...

Đều trở thành những mảnh ghép không thể thay thế trong linh hồn.

Có những cuộc gặp gỡ không cần dài.

Chỉ cần đủ để thay đổi cả một đời người.

Hôm nay...

Tôi không còn đi tìm ngôi nhà đã mất.

Tôi chọn tự xây cho mình một mái nhà mới.

Một nơi không được dựng bằng gạch đá.

Mà bằng ký ức.

Bằng những cuốn sách.

Bằng những lá thư.

Bằng những người vẫn còn nhớ đến nhau sau bao mùa mưa nắng.

Nếu ai hỏi tôi:

"Sau năm mươi năm, anh còn điều gì để giữ?"

Tôi sẽ mỉm cười.

Tôi còn những vết sẹo.

Vì mỗi vết sẹo là một chương đời chưa bao giờ chịu đầu hàng.

Tôi còn những trang giấy chưa viết hết.

Vì cuộc hành trình vẫn chưa khép lại.

Và tôi còn những người bạn...

Dù ở rất xa, vẫn gọi nhau bằng hai chữ tri kỷ.

Đó là tài sản lớn nhất mà nửa thế kỷ bôn ba đã để lại.

"Odyssey không phải là hành trình tìm về một ngôi nhà.
Mà là hành trình để chính mình trở thành ngôi nhà bình yên của chính mình."


Ân oán giang hồ, một nhát kiếm là xong.
Hơn thua nhân thế, một nụ cười là xóa.
Chuyện cũ gửi theo gió ngàn năm,
Chỉ giữ trong tim một chữ nghĩa còn.


Ân oán giang hồ, một nhát kiếm là xong.
Hỷ nộ nhân gian, một chén trà là lặng.
Thắng bại rồi cũng thành mây khói,
Chỉ đạo trong tâm mới sống muôn đời.


Ân oán giang hồ, một nhát kiếm là xong.
Được mất nhân gian, một cái nhìn là nhẹ.
Người đi để lại ngàn vết sẹo,
Ta cười, trời đất bỗng mênh mông.


Ân oán giang hồ, một nhát kiếm là xong.
Nợ máu năm xưa, gió cuốn về không.
Trải nửa đời người qua sinh tử,
Mới biết bình yên quý hơn anh hùng.


Ân oán giang hồ, một nhát kiếm là xong.
Ân oán lòng người, cả đời chưa dứt.
Kiếm chém được ngàn quân ngoài trận,
Chẳng chém nổi một niệm trong tâm.

Ân oán giang hồ — một nhát kiếm là xong!
Máu nhuộm trời cao — vẫn giữ vững chữ đồng!
Qua ngàn kiếp nạn — hồn ta chưa từng khuất!
Đạp nát phong ba — viết tiếp bản anh hùng!


Một nhát kiếm thôi — cắt đứt ngàn ân oán!
Một đời bôn ba — đổi lấy một chữ nhân!
Sẹo khắc thân này — hóa chiến bào bất diệt!

Tên ta còn vang — giữa muôn trùng giang san! 



Nhận xét

Bài đăng phổ biến