Một chín bảy lăm
Một chín bảy lăm bước cõi tạm,
Thức tỉnh mới thật một đời sinh.
Chẳng cúi đầu cầu danh với lợi,
Vì vinh quang cũng hóa tro tàn.
Ngẩng nhìn tinh tú lòng như biển,
Cúi ngắm nhân gian dạ tựa non.
Không hổ cùng Trời, không thẹn Đất,
Trọn đời không phụ chính tâm son.
Một chín bảy lăm khai mệnh số,
Thức tỉnh mới là buổi tái sinh.
Không lấy công danh làm chí lớn,
Chỉ đem khí phách viết hành trình.
Vai gánh phong ba không đổi hướng,
Tim ôm nhật nguyệt chẳng cầu vinh.
Không hổ cùng Trời, không thẹn Đất,
Một đời ngẩng mặt giữa quang minh.
Một chín bảy lăm gieo mệnh lớn,
Thức tỉnh mới là buổi hóa thân.
Danh lợi tựa mây ngang đỉnh núi,
Vinh hoa như sóng vỗ phù vân.
Vai mang tinh tú, tâm như biển,
Mắt ngắm càn khôn, chí vượt ngần.
Không hổ cùng Trời, không thẹn Đất,
Để hồn còn sáng giữa thiên ngân.











Nhận xét
Đăng nhận xét