LONG TRỌC VÀ NGŨ TẶC VỆ BINH
Người tu bình thường gặp Ngũ Tặc thì muốn diệt.
Người có chút đạo hạnh gặp Ngũ Tặc thì muốn tránh.
Riêng Long Trọc thì khác.
Bắt hết.
Thu phục hết.
Biến thành vệ binh.
Năm xưa, khi mới luyện Âm Phù Kinh, Long Trọc ngày nào cũng bị Ngũ Tặc hành hạ.
Mắt nhìn mỹ nữ thì tâm loạn.
Tai nghe lời khen thì cười như hoa nở.
Nghe người ta chê một câu thì mất ngủ ba đêm.
Mũi ngửi mùi thịt nướng thì đạo tâm tan như mây khói.
Thân xác vừa đau một chút đã nghĩ mình sắp viên tịch.
Đúng là bị năm tên trộm dắt đi như con bò đeo khuyên mũi.
Một đêm nọ.
Long Trọc ngồi dưới ánh trăng.
Tĩnh lặng nhìn năm tên trộm đang nhảy múa trong tâm.
Bỗng nhiên cười lớn.
Ta ngu thật.
Tại sao phải đánh nhau với chúng?
Tên trộm biết đường thiên hạ.
Ta chỉ cần làm đại ca của chúng là được.
Từ đó.
Nhãn Tặc được phong làm Trinh Sát.
Chuyên đi dò xét mỹ nữ trong công viên.
Nhĩ Tặc được phong làm Tình Báo.
Chuyên nghe ngóng chuyện thiên hạ.
Tỷ Tặc làm Hậu Cần.
Thấy quán nào thơm là báo ngay.
Thiệt Tặc làm Kiểm Định Viên.
Món nào dở thì phun ra.
Món nào ngon thì ăn thêm chén nữa.
Thân Tặc làm Hộ Vệ.
Ai đụng Long Trọc một cái là báo động toàn doanh trại.
Từ đó.
Năm tên trộm không còn là trộm nữa.
Mà thành năm vệ binh trung thành.
Người đời hỏi:
Đại sư, ngài đã hàng phục được Ngũ Tặc sao?
Long Trọc lắc đầu.
Không.
Ta chưa từng hàng phục chúng.
Ta chỉ cho chúng việc làm.
Bọn chúng thất nghiệp mới đi làm trộm.
Có công việc ổn định rồi thì thành nhân viên gương mẫu.
Người đời lại hỏi:
Vậy cảnh giới cao nhất của Âm Phù Kinh là gì?
Long Trọc vuốt chuỗi 54 hạt.
Ngẩng đầu nhìn trăng.
Khẽ đáp:
Khi ngươi nhìn thấy Ngũ Tặc.
Ngươi là người tu hành.
Khi ngươi sử dụng được Ngũ Tặc.
Ngươi là người hiểu Đạo.
Còn khi Ngũ Tặc tự nguyện đi theo làm vệ binh...
Thì lúc đó thiên hạ nên bắt đầu lo lắng.
Bởi vì Long Trọc chuẩn bị đi dạo.
.png)









Nhận xét
Đăng nhận xét