Long Đại Sư đã hứa là làm.
Đêm nay ngồi nhà trên bàn là bia hơi Viva và vài con mực khô...
Hai anh em lai rai, nói từ chuyện đất cát, xe cộ...cho tới chuyện thiên hạ chăm con như chăm nhớt xe máy.
Nói một hồi, bia vơi nửa két.
Thằng em bỗng trầm xuống.
Nó kể về cha nó.
Một người lính già vẫn đang hưởng chế độ thương binh.
Nó bảo ngày xưa ông từng chiến đấu ở Xuân Lộc.
Có những chuyện ông không kể nhiều.
Chỉ đôi lần ngồi uống trà, nhìn xa xăm rồi nói:
Ngày đó, tao nằm dưới chiến hào.
Khói pháo phủ kín cả ngọn đồi.
Đồng đội lao lên cắm cờ.
Người thứ nhất ngã xuống.
Người thứ hai lao lên.
Rồi cũng ngã.
Người thứ ba.
Người thứ tư.
Cứ thế...
Từng người một nằm lại giữa đất đỏ và khói lửa.
Còn ông nằm dưới hố chiến đấu với vết thương đang rỉ máu.
Muốn đứng lên.
Muốn chạy tới.
Muốn kéo đồng đội trở về.
Nhưng không còn đủ sức.
Chỉ biết nhìn.
Chỉ biết nghiến răng nhìn.
Nhìn những người anh em của mình đi hết đoạn đường cuối cùng.
Thằng em kể tới đó thì im lặng.
Tôi cũng im lặng.
Ngoài vườn tiếng ve kêu ri rỉ...
Nhưng trong đầu tôi lại hiện lên một ngọn đồi đầy khói lửa của hơn nửa thế kỷ trước.
Nghĩ cũng lạ.
Nhiều người trẻ bây giờ tranh cãi nhau trên mạng vì vài dòng bình luận.
Còn có những thế hệ đã tranh giành từng mét đất bằng máu thật.
Tôi nâng ly bia lên.
Không phải để say.
Mà để kính những người đã nằm lại ở tuổi đôi mươi.
Lúc ra về, thằng em cười:
Mai anh nhớ viết về ông già em nha.
Tôi vỗ ngực cái đét:
Yên tâm.
Long Đại Sư đã hứa là làm.
Trong đời này có hai loại lời hứa.
Một loại là lời hứa của thiên hạ.
Loại còn lại là khí chất của Long Đại Sư sau ba năm tu luyện.
Mà kỳ lạ thay...
Lời hứa sau ba ly bia của Long Đại Sư lại thường được thực hiện mượt và đằm như ly bia .
Xuân Lộc 1974 Pháo dội rung trời, xé nát cả triền đồi, Máu thấm đất đỏ hòa cùng mùi khói lửa. Người nằm lại, hơi tàn còn vương nỗi nhớ, Nhìn bạn bè đi hết một chuyến không về. Khói chiến trận phủ mờ đỉnh đồi Xuân Lộc, Đất đá tung lên vùi lấp dấu chân người. Trong hố sâu, vết thương còn rỉ máu, Vẫn ngước nhìn đồng đội giữ lá cờ thiêng. Người ngã xuống, rồi người sau bước tới, Cờ chưa cắm xong, máu đã nhuộm thân mình. Bàn tay run vươn dài trong mưa đạn, Mắt vẫn hướng về ngọn cờ giữa khói binh. Nước mắt hòa cùng bùn đất trên gương mặt, Đau đớn, bi thương nhưng chẳng cúi đầu. Dẫu thân xác này tan vào lòng đất mẹ, Lá cờ kia vẫn đỏ giữa ngàn sâu. Tay yếu chẳng còn đủ sức nâng cán cờ, Nhưng ý chí vẫn cháy như lửa đỏ. Người nằm xuống để ngày mai còn đó, Bóng cờ bay soi lối những người sau.










Nhận xét
Đăng nhận xét