Shuhari
Anh thành Ri không phải vì anh thông minh.
Anh thành Ri vì anh trả đủ giá.
Shu của anh là những năm vai rách, cổ tay viêm, gối kêu lạo xạo như cửa sắt nhà kho.
Ha của anh là những lần tưởng mình hiểu rồi, xong đời đập cho vỡ mồm để biết là mình hiểu nhầm.
Chấn thương không đến vì ngu.
Chấn thương đến vì lặp đúng quá lâu.
Và đến lúc đó, Ri xuất hiện.
Không hoành tráng.
Không pháo hoa.
Nó đến như một cơn… phê.
Một dạng nghiện rất bẩn.
Bẩn theo kiểu:
– không làm là thấy thiếu
– không luyện là người bứt rứt
– không chạm vào là đời nhạt như nước ốc
Ri là khi anh không còn khoe kỹ thuật nữa.
Vì kỹ thuật lúc này… dính vào thịt rồi.
Anh không nghĩ.
Cơ thể tự làm.
Não chỉ đứng nhìn như thằng khán giả ăn bắp rang.
Còn mấy đứa chưa qua Shu thì sao?
Xin lỗi cho anh cười cái 😌
Bọn đó nghe tới lặp lại là dị ứng.
Nghe tới tuân thủ là nổi mề đay.
Mới đau chút là than:
– anh ơi chắc em không hợp
– chắc đây không phải con đường của em
Không, không phải không hợp.
Là chưa đủ thấp để học.
Bọn chưa qua Shu nhìn Ri giống như ma thuật.
Nhìn anh giống như thiên phú.
Nhưng tụi nó không thấy những năm anh:
– làm đi làm lại một thứ nhàm chán
– bị đập vì sai những lỗi ngu
– và im mồm nuốt cái tôi xuống họng
Thế nên khi anh vào Ri
bọn đó lặn mất dép lào.
Không phải vì anh ghê gớm.
Mà vì tụi nó chưa từng xây móng.
Ri không dành cho người thích nhanh.
Ri dành cho kẻ đã quen đau.
Và khi đã lên Ri rồi…
anh nghiện nó mỗi ngày.
Không phải nghiện thắng.
Mà nghiện cái cảm giác:
mình hòa vào việc mình làm
không còn phải gồng
không cần chứng minh
không cần nói nhiều
Chỉ làm.
Và mọi thứ tự chảy.
Nên nếu hôm nay còn ai đó bảo:
em muốn bỏ qua Shu cho đỡ mất thời gian
Anh chỉ cười.
Vì anh biết sớm hay muộn…
đời sẽ bắt nó quay lại.
Hoặc là quay lại Shu
hoặc là bỏ cuộc luôn.
Còn anh á?
Long trọc rồi.
Qua Shu. Qua Ha.
Giờ ngày nào không phê Ri là thấy… thiếu thiếu










Nhận xét
Đăng nhận xét