Thể thao và Độ kiếp tâm linh
Đêm nằm trần truồng với cuộc đời thể thao, anh mới nhận ra một chân lý cay đắng:
Chơi triathlon không chỉ cần kỷ luật đâu…
Không chỉ cần tập bơi – đạp – chạy như con trâu đâu…
Mà còn phải độ kiếp tâm linh, bằng không thì vũ trụ nó tát cho sấp mặt 😌
Người ta bảo:
-
ăn sạch – ngủ kỹ – tập đều → khỏe
Nhưng triathlete đời thực: -
ngủ 5 tiếng
-
sáng 4h lết ra biển
-
đạp xe 100km như trốn nợ
-
chiều đi làm như xác sống
xong tối ngồi triết học: “cuộc đời là vô thường, PR hôm nay – bó bột ngày mai” 😂
Chơi triathlon là môn duy nhất:
🏊♂️ xuống biển cầu cho không bị sứa quất
🚴♂️ ra đường cầu cho không gặp ông tài xế “anh thích lách”
🏃♂️ chạy thì cầu cho đôi chân nhớ mình là chân – không phải cột điện
Mà anh nói thiệt,
đời triathlete mà chỉ có cơ bắp với VO2max là chưa đủ,
phải có thêm:
-
bùa linh Ông
-
vòng tránh quỷ
-
phép gọi thần hô gió
-
và đặc biệt… phước đức kinh
Vì sao?
Vì triathlon không phải môn thể thao nữa…
Nó là tôn giáo của những đứa vừa mạnh mẽ – vừa tự hành xác – vừa triết lý Phép màu
Chúng ta không chạy để khỏe…
Chúng ta chạy để xem cơ thể chịu nhục được tới đâu
Chúng ta không bơi để rèn luyện…
Chúng ta bơi để suy nghĩ về nhân sinh khi lũ về...
Chúng ta không đạp để ngắm cảnh…
Chúng ta đạp để tự hỏi “tại sao mình phải tốn xăng?” 😂
Nhưng thôi… nói đểu vậy chứ,
chính mấy người “điên đi tập” đó
mới hiểu:
-
kỷ luật không chỉ nằm trong cơ bắp
-
mà nằm ở… cái đầu và cái tinh thần ma thuật
Đời mà,
khỏe thôi chưa đủ,
phải khỏe + lì + hơi điên + bẻ lái tâm linh
thì mới đủ level max…
Triathlon – môn chơi dành cho những kẻ ngông cuồng 😎
👉 “Muốn đứng vững trong đời, đừng chỉ squat cho chân khỏe… squat luôn cả tâm hồn cho nó phê cỏ.” 🤣










Nhận xét
Đăng nhận xét