Ngũ thể đầu địa - Anh cúi đầu trước Phật…

 


Mỗi đêm, anh tụng Kim Cang kinh.

Không phải để xin phước, không phải mong bề trên cứu đời anh.
Anh tụng… để rửa cái đầu.
Để quét bớt đống rác do xã hội đổ vào: phải mạnh, phải kiếm tiền, phải hơn người ta. Tụng riết mới hiểu – kẻ nguy hiểm nhất đời anh không phải cuộc đời… mà là cái “kiêu hãnh” trong anh.

Rồi anh bái Phật.
Nhưng không phải kiểu “cúi xuống để xin”, mà là cúi xuống để sửa.
Vì anh biết: mỗi lần 'ngũ thể đầu địa' không chỉ là kính Phật, kính tiền nhân… mà là đang bơm lại não, lưu thông dịch não tủy, khai thông cái cột sống vốn đã bị đời ép cong như dấu hỏi. Vừa đạo, vừa triết, vừa… khoa học chính hiệu.

Trong khi đó, anh có mấy thằng anh :
Ngày thì cày vì tiền, đêm thì ăn no ngủ kỹ “để mai còn cày tiếp”.
Họ chỉ tin hóa đơn bệnh viện, chứ không tin vào hơi thở, vào cơ thể, vào sự mềm mại cần thiết để sống ...
Anh gặp, hỏi sao nhìn già thế?
Họ bảo do thiếu ngủ, stress...
Anh chỉ cười – vì anh biết một ngày nào đó… bác sĩ sẽ dạy tụi Họ thế nào mới gọi là “già thật sự”.

Con người kỳ lạ lắm, suốt đời giữ đầu cho cao, chỉ để chứng minh mình mạnh.
Nhưng chỉ khi biết cúi đầu, người ta mới còn cơ hội ngẩng lên lần nữa.

Vậy nên, mỗi đêm anh vẫn tụng kinh.
Không phải để thành Phật.
Mà để không biến thành “xác sống cao cấp”: kiếm tiền tốt, ăn ngon, tiêu sang… nhưng đầu rỉ sét, tim chai cứng, tâm hồn mục ruỗng.

Anh cúi đầu trước Phật…
Thật ra là cúi trước sự sống đúng nghĩa.
Cúi để mềm.
Mềm để còn sống.
Sống để còn tỉnh.
Tỉnh để còn cười…
Và cười nhẹ nhàng trước mấy chú nghĩ đời chỉ có: ăn – làm – rồi đi viện.

Đêm nay, anh vẫn tụng.
Vừa là nghi lễ.
Vừa là khoa học.
Vừa là triết học.
Và một chút hài đểu – như một cách sống tỉnh giữa cái đời đầy ồn ào này...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến