phụ hồ chúa

 



Mấy hôm nay đi phụ hồ.

Lạ một điều, tâm trí chẳng thấy mình đang đi làm, mà cứ như đang... đi du lịch  ở Địa Trung Hải .

Mỗi sáng bước vào công trình, hàng vòm gạch đỏ nối nhau hun hút. Căn villa Địa Trung Hải vẫn còn dang dở, nhưng dưới ánh nắng chiều lại mang một vẻ đẹp rất lạ. Có lúc nhìn nó như một quán rượu cũ ven biển... Tường đá, mái ngói, bóng tối dưới những mái vòm... vừa ma mị, vừa u ám, nhưng càng nhìn càng cuốn.

Sáng đến công trình, cởi áo, mặc mỗi quần đùi, đẩy hồ, vác gạch, mồ hôi chảy ròng ròng. Vậy mà thấy tự do lạ.

Vừa đẩy hồ, vừa khoe body.

Mấy anh em hỏi:

— "Ông bao nhiêu tuổi rồi?"

Anh đáp:

— "1975. Gần 52 rồi."

Không phải để khoe trẻ, mà để mấy anh em có cái mốc so sánh. Tuổi này mà vẫn còn thích lao động, thích vận động, thích giữ cơ thể khỏe mạnh, thì cũng là một niềm vui.

Điều thích nhất ở công trình là chẳng cần mặc đẹp, chẳng cần đóng vai ai.

Cởi trần. Quần đùi. Đôi dép tổ ong...

Có khi vừa xúc hồ vừa bàn chuyện nhân sinh.

Có khi vừa đẩy xe bê tông vừa tưởng tượng mình là model già gân đang đi trên sàn catwall.

Làm nhà cho người khác.

Mà trong lòng lại thấy như đang xây thêm một miền ký ức cho chính mình.

Hóa ra hạnh phúc đôi khi chẳng nằm ở những chuyến du lịch xa.

Chỉ cần một cơ thể còn khỏe.

Một nụ cười thật.

Một ngày lao động dưới nắng.

Và một căn villa Địa Trung Hải còn thơm mùi xi măng, đứng lặng giữa trời chiều, mang vẻ đẹp vừa bí ẩn, vừa tự do... cũng đủ để thấy hôm nay là một ngày tuyệt vời hết nấc.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến