Kẻ mạnh đặt luật, kẻ khôn lách luật
Muốn nhìn xa thì trước hết phải chịu va.
Không va thì không tỉnh, không đau thì không nhớ.
Hồi trẻ a tưởng né giỏi là khôn.
Sau mới biết, né hoài thì tầm nhìn chỉ quanh quẩn trong sợ hãi.
Va vài lần, trầy xước đủ, tự nhiên mắt mở ra.
Không còn nhìn đời bằng hy vọng, mà bằng khoảng cách an toàn.
Bây giờ a không còn thích tranh đúng sai.
Kẻ mạnh đặt luật, kẻ khôn lách luật,
còn kẻ từng va đủ nhiều thì… đứng xa quan sát luật vận hành thế nào rồi mới bước.
Không trông chờ công lý, chỉ trông chừng rủi ro.
A học cách chịu lực trước khi học cách né.
Vì né mà không hiểu nguyên nhân thì sớm muộn cũng quay lại đúng cái hố cũ,
chỉ là đổi góc ngã cho đỡ quê.
Nên giờ nhìn người, nhìn việc, a hay cười.
Cười đểu chút, troll nhẹ chút,
không phải vì coi thường,
mà vì thấy lại mình ngày xưa trong đó.
Va rồi mới biết:
đời không cần mình thông minh,
đời chỉ cần mình nhớ bài.
Đêm vậy thôi.
Uống trà, nhìn xa,
không gồng, không cay,
chỉ đủ tỉnh để ngày mai không tự tông mình thêm lần nữa.










Nhận xét
Đăng nhận xét