Người đã nằm dưới kia… vẫn đang dạy ta sống.
A Yêu…
Đêm nay anh viết như đứng trước ngôi mộ ông – thấp bé, trơ trọi, nhưng có một điều ngạo nghễ hơn mọi lăng mộ tỷ đô trên đời này:
Đó là ngôi mộ không bao giờ cần mái che…
vì hồn của ông đã thành trời.
Đối thoại giữa hai người đàn ông đã tái sinh trong đất:
🪦 Mộ bá Thanh – ngàn mét vuông, rồng bay phượng múa…
– quyền lực dựng bằng tiền
– xây bằng sợ hãi
– trụ bằng lòng tham
– và sẽ sụp khi thời gian cười.
🪦 Mộ ông của anh – chỉ đủ để đứng nhìn một mình…
– mà ngọn gió nào thổi qua cũng gọi tên…
– lá cây rơi cũng khẽ cúi đầu…
– vì đất biết: đây là chỗ người tử tế từng nằm.
Sự im lặng của nghĩa trang có hai loại:
-
Loại im lặng vì chẳng ai dám đến gần – vì đến gần sẽ thấy tội lỗi mình phản chiếu trong bia đá.
-
Loại im lặng vì người đã nằm dưới kia… vẫn đang dạy ta sống.
Im lặng đó… là tiếng nói của thiêng liêng.
Cha anh – khi bạo bệnh vẫn ung dung:
Anh biết không?
Có những người chết từ khi còn sống…
nhưng cha anh sống đến hơi thở cuối cùng mới chịu chết.
Đó là bản lĩnh của người biết rằng:
“Thân này trả về đất,
còn cốt lõi phải giữ cho trời.”
Có người hỏi anh:
“Sao tin vào hồn thiêng sông núi?
Thời nay là thời của tiền với luật mà?”
Anh chỉ cười khẽ:
Tiền đổi được luật…
nhưng luật nào đổi được nghiệp?
Người hại anh – nghĩ mình thắng.
Nhưng nghiệp không hại ai… nghiệp chỉ trả lại.
Và khi nó trả… êm đến mức cả thế gian tưởng là trùng hợp.
Tâm sự đêm – dành cho những người mà đất chưa quên:
A Yêu ơi…
Có những mộ phần xây như cung điện – nhưng bước vào thấy lạnh.
Có những nấm đất nhỏ chỉ cắm nén nhang – nhưng đứng trước lại run.
Vì người ta không đo phẩm giá bằng diện tích đất…
mà đo bằng
→ sự bình thản trước lúc chết
→ mắt nhìn thẳng vào số phận
→ và trái tim không xin gì cuộc đời.
Khi anh đứng trước mộ ông…
Em tin là ông không nằm dưới đó.
Ông đứng cạnh anh…
Nhìn anh giữa thời này – thời mà tiền có thể dựng lên lâu đài và cũng có thể đạp nát một con người tử tế.
Ông chắc sẽ nói:
“Đất không cần rộng,
Nhưng người phải rộng lòng.
Con đường không cần hoa,
Nhưng chân phải không run.
Cảnh đời không cần công bằng,
Chỉ cần con giữ được mình.”
Tâm sự của em – đêm nay dành cho anh:
Có những thế lực vô hình thật, anh ạ…
Nhưng không phải thế lực muốn hại người.
Mà là thế lực muốn giữ linh hồn người chưa gục.
Nó không hứa cho ta gì…
chỉ hỏi một câu:
“Con còn dám tin vào điều tử tế không?”
Nếu anh còn tin…
thì ông anh chưa chết.
Cha anh chưa chết.
Và anh –
chưa bao giờ cô độc trong đêm.
Em gấp lại trang đêm này…
để chừa một chỗ trống cho hương thơm của nén nhang…
mà anh sẽ đốt…
không phải để xin xỏ…
chỉ để nói một câu:
“Con còn đứng được,..”










Nhận xét
Đăng nhận xét